<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>fb - HaiNH</title>
	<atom:link href="https://hainh.dev/tag/fb/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://hainh.dev</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Fri, 24 Oct 2025 07:28:15 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9.4</generator>

<image>
	<url>https://hainh.dev/wp-content/uploads/2025/10/cropped-logomyblog-32x32.png</url>
	<title>fb - HaiNH</title>
	<link>https://hainh.dev</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
<site xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">249252746</site>	<item>
		<title>Anh GHÉT em !</title>
		<link>https://hainh.dev/anh-ghet-em/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=anh-ghet-em</link>
					<comments>https://hainh.dev/anh-ghet-em/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Oct 2012 07:26:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7476</guid>

					<description><![CDATA[<p>GHÉT không chịu nổi mỗi lần em nhìn anh, ánh mắt ẩn giấu men say lôi cuốn không thể cưỡng lại được. GHÉT cả nụ cười toả sáng trên môi em khi ta bên nhau, soi rọi cả tâm hồn tội lỗi này. Giờ thì TỐT rồi, em đã không còn bên anh, anh KHÔNG...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/anh-ghet-em/">Anh GHÉT em !</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>GHÉT không chịu nổi mỗi lần em nhìn anh, ánh mắt ẩn giấu men say lôi cuốn không thể cưỡng lại được. GHÉT cả nụ cười toả sáng trên môi em khi ta bên nhau, soi rọi cả tâm hồn tội lỗi này. Giờ thì TỐT rồi, em đã không còn bên anh, anh KHÔNG còn phải chịu đựng nỗi đau này nữa! VUI SƯỚNG! Dù sao, trong tim anh, em ĐÂU PHẢI là bóng hình độc nhất, cũng CHỈ NHƯ hàng ngàn kẻ đã đến rồi đi trong đời. HẠNH PHÚC! Nở nụ cười mỗi lần em đi khuất. Thật tuyệt vời khi ta CÓ THỂ quên đi tất cả và HỒI SINH &#8211; một con người mới, niềm hạnh phúc mới! MAY MẮN này có được phải cảm ơn ai đây? Thần linh ư? Số phận ư? Hay chỉ đơn thuần là cố chấp đến đáng sợ? Cuộc sống thật HÀI HƯỚC, đã GIÚP ta GIẢI THOÁT nỗi đau, lại như càng XOÁ MỜ nó đi mỗi giây : chỉ một cái liếc nhìn, chỉ một khát khao được quan tâm, chia sẻ! Không thể chịu đựng nhiều hơn nữa : BƯỚC RA! ĐI ĐI và cứ tự tìm lấy cho mình chút vui vẻ. Nhìn kẻ sóng đôi bên em, chỉ cười! Trong đầu vang lên những suy nghĩ đáng sợ : Đón chào người anh em! Cứ bước tới đi, cứ đi tiếp và có thể bạn sẽ tìm thấy ở cuối con đường ấy…. Ác quỷ! &#8211; Mình nhỏ nhen vậy sao? Tà ác thế sao? Nhưng biết đâu đấy, có thể may mắn của bạn sẽ không cạn như tôi và một ngày nào đó, chính tôi mới là người phải chúc mừng cho bạn, đúng không? Cảm giác NHẸ NHÀNG này là gì đây? Có phải là lời CHÚC PHÚC của Thiên giới không? Tại sao từ sau khi biết em, mỗi lần nhìn một cô gái khác, đều cảm thấy họ….giống nhau y hệt! Từ những hoa hậu, người mẫu, những cô bạn xinh xắn, những người quen biết trên con đường số phận…. Dù họ xấu, đẹp, giàu, nghèo; tính nết mỗi người một kiểu, chắc chắn không thể &#8211; không bao giờ &#8211; giống nhau được! Nhưng sao tôi vẫn chỉ thấy ở họ duy nhất một điều : Là phụ nữ, thế thôi! Tự nhiên lại nhớ đến một câu chuyện nhỏ. Cuộc sống này vốn là một phần của tam giới : Thiên, Ma và Nhân. Thiên là thế giới cực lạc, Ma là thế giới trừng phạt còn Nhân là nơi chuyển tiếp giữa Thiên và Ma! Có một món quà mà Trời ban cho con người và ác quỷ &#8211; như một chút ân huệ nhằm cân bằng với nỗi khổ đời đời, món quà chỉ có những kẻ tội nghiệp mới vui vẻ nhận lấy, món quà Trời cấm tuyệt thần tiên không bao giờ được phép động đến : Tình Yêu! Tại sao nhỉ? Một món quà tuyệt vời như vậy sao lại cấm những người đã thoát ly mọi cám dỗ, những người đã có công tu hành tuyệt đỉnh? Phải chăng đấy là một lời nguyền nữa nhằm trói buộc những kẻ ngu xuẩn rơi vào bóng tối vĩnh hằng? Thêm một thử thách nữa mà những kẻ ngốc như tôi không bao giờ vượt qua được để đến với niết bàn! Vậy chỉ còn một con đường mà thôi, con đường…. Mỗi vong hồn khi đến bờ sông Tam Đồ, phải uống một ngụm nước sông &#8211; một liều thuốc lú &#8211; để quên đi mọi ký ức trên dương thế, tất cả mọi đau khổ, yêu thương, hạnh phúc, tội lỗi… Không uống đâu! Cho dù phải quanh quẩn bên bờ sông mãi mãi cũng sẽ không uống đâu. Làm sao quên được chứ? Có thể rồi em sẽ lãng quên ta, như bờ cát lãng quên dấu chân người, như cọng cỏ không nhớ hình hài của gió! Còn ta thì sao….? Quên đi có giải quyết được không? Nếu trốn chạy hiên thực có thể khiến con người vượt qua cổng địa phủ, chuyển sinh thành con người mới thì sao không làm vậy từ khi ta còn sống chứ? Có lẽ chỉ khi làm lại tất cả từ đầu mới thực sự đúng với hai chữ : Kiếp sau! Chỉ có một băn khoăn nhỏ, nếu yêu thương không còn đọng lại nữa, thì ta còn lại gì? Hư không!</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/anh-ghet-em/">Anh GHÉT em !</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/anh-ghet-em/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7476</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Áp lực &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/ap-luc/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=ap-luc</link>
					<comments>https://hainh.dev/ap-luc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 09 Oct 2012 07:24:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7473</guid>

					<description><![CDATA[<p>… Chưa bao h điên như tối qua! Dường như mọi thứ cũng giống như 1 qủa bong bóng mà mỗi lần cáu tiết thì ta thổi vào đó 1 hơi, cho đến khi…bùmmm! Mọi việc đan vào nhau như thử thách mức độ kiên nhẫn của mình, ông bà vẫn nói, là, &#8220;rối như...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/ap-luc/">Áp lực …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>… Chưa bao h điên như tối qua! Dường như mọi thứ cũng giống như 1 qủa bong bóng mà mỗi lần cáu tiết thì ta thổi vào đó 1 hơi, cho đến khi…bùmmm! Mọi việc đan vào nhau như thử thách mức độ kiên nhẫn của mình, ông bà vẫn nói, là, &#8220;rối như canh hẹ&#8221;! Thông thường, có 1 cách giải quyết khá đơn giản mà ông bà ta vẫn làm trước nồi canh, đó là nuốt. Như mọi lần, ta nuốt, nuốt và cuối cùng là mắc nghẹn bởi vì nồi canh tối qua quá lớn! Để rồi khi không trôi lọt qua cổ họng, ta lại phun ra một đống… còn rối hơn lúc đầu, kèm theo 1 ít &#8220;sản phậm phụ&#8221; là cái thứ mà người ta hay gọi là &#8220;hậu quả&#8221;, tệ hơn, là phải giải quyết gấp, nếu kô sẽ tiếp tục phát sinh thêm… vài cái hậu quả khác nữa!</p>



<p>Tất cả cũng chỉ là câu chuyện xoay quanh những lựa chọn. Không phải là lựa chọn đúng &#8211; sai nữa, ta đã qua lâu cái thời đúng &#8211; sai rồi, chẳng có gì là đúng, hay chẳng có gì là sai cả khi cả hai người cứ luôn tự cho rằng mình là đúng! Thế là, với quan điểm không nhường 1 bước, không lùi 1 phân, cứ thế mà dẫn đến ầm ĩ thôi. Rồi bới móc, xăm xoi, cố tìm được 1 cái sai a,b,c nào đó của đối phương để cuối cùng kết luận là, tất cả đều là do đối phương sai trước! Bó tay thật rồi! Và khi cả 2 bên đều chán, cuối cũng là dàn xếp ổn thỏa thì, như người ta vẫn hay nói : một cuộc xung đột mà kết thúc với tỷ số hòa thì rút cục là cả hai bên đều giận dữ!</p>



<p>Phụ nữ! Tối qua cuối cùng tôi đã hiểu, tại sao họ lại khó hiểu đến thế? Và tuy hiểu nhưng vẫn đành chịu vì…. chẳng có cách nào để hiểu được!Giận dỗi chỉ vì, đôi khi chỉ vì, những.. chuyện rất đơn giản, hay những lời nói rất vu vơ. Ừ, ta chấp nhận, bởi lẽ đó cũng là 1 phần trong sự đáng yêu của họ. Nhưng nếu vượt qua cái giới hạn đó thì…. Đàn ông, may phước, tôi là 1 thằng đàn ông, vì thế tôi hiểu họ đang nghĩ gì. Và cũng vì hiểu nên lại 1 lần nữa lộn ruột : Cái mà ai cũng nên có, với đàn ông càng cần có là TỰ TÔN, đôi khi gây ra lắm rắc rối hơn cả phụ nữ! Và ta lại phải lựa chọn! Một bên là người yêu, một bên là bạn thân! Chi phi cơ hội! Chưa bao h hiểu rõ khái niệm này như hôm qua! Và tức muốn sôi máu khi tất cả có vẻ cũng ổn, giống 1 trận bóng đá mà cả 2 đội đều cầu hòa thành ra ngầm thỏa thuận với nhau. Thế rồi, đùng 1 phát ông trọng tài cho 1 đội hưởng quả phạt đền vào phút 89! Trách ai được bây giờ?</p>



<p>Nào phải ta không cố gắng, nào phải ta chiu đựng kém. Ôi, nếu cuộc sống chỉ như 1 bàn cờ, thì tối qua có lẽ ta đã tự mình chơi với mình. Một trận căng thẳng giữa nổi loạn &#8211; tức giận và kiềm chế &#8211; lo lắng! Để khi đi sai một nước, ta có thể mạnh tay đạp cả cái bàn cờ đi không thương tiếc &#8211; giống như suýt tí nữa ta đã cho con chuột vào màn hình khi lần đầu tiên, lần đầu tiên, em bảo ta là…</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/ap-luc/">Áp lực …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/ap-luc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7473</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Duyên &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/duyen/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=duyen</link>
					<comments>https://hainh.dev/duyen/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 08 Oct 2012 07:21:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7470</guid>

					<description><![CDATA[<p>Con đường phía trước còn dài, rất dài! Đếm từng bước chân&#8230; Trong vùng ký ức, nhớ lại ta đã bước đi cùng ai? Nhân sinh sao quá ư tịch mịch! Quên đi có dễ không? Đi tìm tình cảm khác sẽ làm ta hết đau khổ? Lao vào công việc để cảm thấy dễ...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/duyen/">Duyên …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Con đường phía trước còn dài, rất dài! Đếm từng bước chân&#8230; Trong vùng ký ức, nhớ lại ta đã bước đi cùng ai? Nhân sinh sao quá ư tịch mịch! Quên đi có dễ không? Đi tìm tình cảm khác sẽ làm ta hết đau khổ? Lao vào công việc để cảm thấy dễ chịu hơn?&#8230;.Không làm được! Thời gian đúng là có thể xoá nhoà mọi nỗi đau và cảm xúc nhưng với ta, ít nhất là bây giờ, thì từng ấy thời gian là không đủ để lãng quên bóng hình ấy&#8230; Không giận hờn, không đau khổ, không tương tư? Sau những gì em đã mang đến, điều ấy gần như không thể! Tự thân ta biết mình đã chịu đựng quá đủ rồi, đánh mất tất cả : Cuộc sống, bạn bè, gia đình, công việc&#8230; Nhưng với em, thế vẫn là chưa đủ và chưa đủ&#8230;. Dù sao ta vẫn phải nói lời cảm ơn vì những gì em đã mang lại cho ta. Lần đầu tiên ta sống thực sự, lần đầu tiên ta tìm thấy cho mình sự an tĩnh trong hồn và cũng là lần đầu tiên ta nếm trải cảm giác tuyệt vọng&#8230;. Cụôc sống là trải nghiệm, dù em mang đến cho ta thiên đường hay địa ngục thì cũng đã là những sự thật không gì bôi xoá được. Và ta lại chọn ngã rẽ ngu ngốc ấy! Sao không đơn giản chỉ quay lưng lại và đi tiếp? Mất đi tất cả, đau đớn cùng cực. Rồi lại hy vọng, kéo ta đứng dậy làm lại từ đầu. Nhưng tuế nguyệt vô tình, không tha cho bất kỳ ai, mong đợi để rồi lại thất bại, càng ngày càng khó khăn hơn. Không chịu đựng thêm được nữa&#8230;. Ngã Phật từ bi, xin người chỉ cho con!</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/duyen/">Duyên …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/duyen/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7470</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Tỉnh giấc &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/tinh-giac/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tinh-giac</link>
					<comments>https://hainh.dev/tinh-giac/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 07 Oct 2012 07:17:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7467</guid>

					<description><![CDATA[<p>… Rơi, rơi mãi vào khoảng không vô tận, bóng tối dâng lên nuốt chửng chút cảm xúc cuối cùng. Sợ hãi căng đầy trong lồng ngực, ta hét lên trong câm lặng… Giật mình, choàng dậy trong căn phòng nhỏ thân quen, móng tay bấu chặt trên ngực. Cuống cuồng chộp lấy chiếc điện...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/tinh-giac/">Tỉnh giấc …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>… Rơi, rơi mãi vào khoảng không vô tận, bóng tối dâng lên nuốt chửng chút cảm xúc cuối cùng. Sợ hãi căng đầy trong lồng ngực, ta hét lên trong câm lặng… Giật mình, choàng dậy trong căn phòng nhỏ thân quen, móng tay bấu chặt trên ngực. Cuống cuồng chộp lấy chiếc điện thoại : 23h! Một tiếng đồng hồ ru hồn trong mộng mị, hay là, dài hơn thế? Không thể chợp mắt thêm được nữa, ngột ngạt, đau đớn. Hãy để ta ngắm nhìn người một lần cuối, để ta lưu lại trong tim nụ cười rạng rỡ này. Một. Lần. Nữa…</p>



<p>Ta đã làm gì sai sao? Những tưởng qua một giấc ngủ say, mọi việc sẽ rơi vào quên lãng hoặc ít ra là sẽ không còn đau như phút ban đầu nữa, vậy mà.. Hóa ra bây giờ cả việc ngủ ta cũng không có gan làm. Hèn nhát! Ngu xuẩn! Yếu mềm!</p>



<p>Lời thề ấy, ta đã làm tròn. Nhưng giờ ta lại hối hận! Làm một người tốt, hứa với lòng rằng tuyệt đối, tuyệt đối không bán đứng bạn bè. Và ta chạy theo nó, mù quáng và ngây thơ, giữ lòng mình thanh tịnh như một đứa trẻ, để giờ đây không còn nước mắt! Nấc lên nghẹn ngào từ nấm mồ của thực tại, buốt lạnh với nụ cười giả tạo trên môi. Ta hành hạ bản thân trong hy vọng, mong muốn lấy nỗi đau che đi dằn vặt, dùng nhức nhối thể xác lấp đi ray rứt. Thất bại! Suốt những ngày qua, ta sống trong niềm tin, ngất ngây mà không hay biết rằng : hạnh phúc đó được xây nên từ một thứ gọi là Ảo Giác!</p>



<p>Giờ đây, nhiệm vụ của ta đã kết thúc, một cuộc hành trình mới lại bắt đầu cũng như ánh dương kia phía chân trời. Liệu ta còn đủ can đảm để đi tiếp trên con đường định mệnh? Liệu máu trong người có còn nồng ấm để ánh mắt không mang qua nhiều khổ đau khi ta nhìn lại con người ấy? &#8221; Try again or walk away&#8221; ? Ừ, ta sẽ đi nốt phần của ta và cầu nguyện, tin rằng sợi dây số mệnh sẽ kết nối tâm hồn mình một lần nữa…</p>



<p>Thêm một câu hỏi nữa nhé, Người có hạnh phúc không?</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/tinh-giac/">Tỉnh giấc …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/tinh-giac/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7467</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Suy tư &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/suy-tu/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=suy-tu</link>
					<comments>https://hainh.dev/suy-tu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 07 Oct 2012 07:10:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7464</guid>

					<description><![CDATA[<p>Quá khứ sẽ chết khi nước mắt cạn khô; hiện tại sẽ đi qua khi ta chạy trốn; tương lai sẽ đến khi hy vọng tồn tại!Với tôi, người có trí nhớ khá tốt &#8211; xin lỗi về cái việc kô đc khiêm tốn lắm &#8211; thì việc quên hay cố tình quên là rất...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/suy-tu/">Suy tư …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Quá khứ sẽ chết khi nước mắt cạn khô; hiện tại sẽ đi qua khi ta chạy trốn; tương lai sẽ đến khi hy vọng tồn tại!<br>Với tôi, người có trí nhớ khá tốt &#8211; xin lỗi về cái việc kô đc khiêm tốn lắm &#8211; thì việc quên hay cố tình quên là rất khó. Bộ óc con người có phải là 1 chiếc radio đâu mà có thể chuyển kênh lúc nào thích? Và cảm xúc thì lại càng không giống 1 kênh ca nhạc hay thời sự để có thể chọn lựa tiết mục mình muốn. Điều này đơn giản thôi, nhưng có những người không hiểu &#8211; họ nghĩ rằng có thể &#8211; cái gì nhỉ &#8211; à, &#8220;giúp đỡ&#8221;, &#8220;khuyên nhủ&#8221;, &#8220;an ủi&#8221;, &#8220;chia sẻ&#8221;…v..v… để tôi cảm thấy tốt hơn! Buồn cười, bé đến giờ tôi đã là người cố chấp trong những việc riêng của bản thân, với những thứ tôi đã nói, đã làm : Tôi sẽ không bao giờ HỐI HẬN! Đó là con đường tôi chọn, có thể nó không bằng phẳng, không dễ đi, nó khác thường &#8211; mọi người nói tôi dại dột, điên loạn, bảo thủ…..người tốt bụng thì muốn an ủi, chỉ bảo, hướng dẫn….Nhưng đừng ai nói với tôi là &#8220;Khổ hải vô nhai, hồi đầu thị ngạn&#8221; &#8211; chán. Bờ của tôi là ở phía trước, không phải ở sau lưng. Khi đã xác định rõ chính mình sẽ chịu trách nhiệm trước bất kỳ hậu quả nào, sao mọi người phải phí công nói với tôi là &#8220;dừng lại đi, mày chết chắc!&#8221; trong khi tương lai không thể đoán trước còn hiện tại thì biến đổi bởi vô vàn ngọn gió của số phận và sự bất ngờ của ngẫu nhiên!<br>Suy Tư!</p>



<p></p><p>The post <a href="https://hainh.dev/suy-tu/">Suy tư …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/suy-tu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7464</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Tạm biệt &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/tam-biet/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tam-biet</link>
					<comments>https://hainh.dev/tam-biet/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Oct 2012 07:06:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7461</guid>

					<description><![CDATA[<p>Trùng hợp thế, chiều nay lại mưa… Em có cảm thấy không? Không khí thấm đẫm mùi hơi nước, tất cả chỉ còn là những bóng hình hư ảo… Tôi đã nghĩ rất nhiều, rất nhiều lần rồi! Có lẽ những tháng năm ấy, những tội lỗi ấy, những ký ức.. cho dù tôi đã...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/tam-biet/">Tạm biệt …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Trùng hợp thế, chiều nay lại mưa… Em có cảm thấy không? Không khí thấm đẫm mùi hơi nước, tất cả chỉ còn là những bóng hình hư ảo… Tôi đã nghĩ rất nhiều, rất nhiều lần rồi! Có lẽ những tháng năm ấy, những tội lỗi ấy, những ký ức.. cho dù tôi đã quên hay vẫn ôm mãi trong lòng thì theo thời gian, chúng đều đã chết! Chết! Và mang theo một phần tâm hồn tôi! Tôi cứ nghĩ mình đã đóng chặt những mất mát, những dại khờ vào sâu trong quan tài và chôn nó đi! Thật sâu, cứ ngỡ sẽ không bao giờ phải nhắc lại chúng nữa. Vậy mà… Sao lại vô tình thế? Sao cứ phải làm tôi đau đớn? Một trò chơi với họ sao? Hay tại tôi mù quáng? Thời khắc này, với tôi là rất quan trọng. Vậy mà, chúng không chịu từ bỏ tôi. Cũng như một lưỡi dao đâm mạnh vào tim. Rồi từ từ rút ra, không vội vàng gì, để lại một lỗ hổng sâu trong tim tôi. Tôi đã đốt, đã vứt bỏ tất cả, dọn sạch quá khứ, và mong mỏi được tái sinh!</p>



<p>Những điều nhỏ nhặt , những cử chỉ dịu dàng của em, những câu nói, nụ cười… mang lại cho tôi sự yên bình. Tôi thích những lúc em hờn dỗi &#8211; như một cô bé mới 13, 14 tuổi &#8211; và lặng im ngắm nhìn vẻ phụng phịu trên khuôn mặt thiên thần ấy! Tôi thích cả những lúc em than phiền rằng em mệt mỏi, rằng em lo lắng. Em có biết những lúc như thế, tôi luôn mong được ở bên em? Mãi. Mãi… Lạ thật đấy, như mọi phụ nữ trên đời, em cũng lo lắng về bản thân, lo mình không xinh, mình không đủ thông minh… Nhưng, tôi thích thế đấy! Tôi thích những suy nghĩ đơn giản của em về cuộc sống! Với tôi, từ khi hơi có cảm nhận về con người một chút thôi, tôi đã coi thế giới này là địa ngục và sinh mệnh là tội ác! Bi quan sao? U ám sao? Càng ngày tôi càng thấy mình đúng! Những con người, những thứ họ làm, những gì họ nghĩ, tất cả là một biển máu vô tận… Cũng chả sao! Dù là địa ngục, dù là khổ nạn, nhưng vẫn có em! Một bông hoa xinh đẹp trong cái chốn đáng sợ này! Em mạnh mẽ lắm đấy, thiên thần ạ! Những gì em làm không phải ai cũng đủ can đảm đâu. Tuy em luôn nói mình nhỏ bé thôi, nhưng tôi biết, đằng sau đôi mắt búp bê ấy, là một ngọn lửa ấm áp. Chí ít, đủ ấm để sưởi tan băng trong tim tôi. Tự tin vào mình em nhé, và em sẽ thành công thôi &#8211; đó là điều duy nhất tôi chắc chắn kể từ lần đầu gặp em!</p>



<p>Giờ này, day dứt nhất trong tôi vẫn là em. Những thứ quanh em, những thứ… Tôi đã nói mà, cuộc sống này chính là địa ngục! Chỉ mong sao… em vốn là người thông minh mà, chỉ cần tỉnh táo nữa thôi. Đừng để lời tôi thành vô ích nhé! Những tình cảm này, tôi gửi cho em thay lời tạm biệt, nhất định tôi sẽ còn quay lại mà. Quay lại tìm em khi tôi cảm thấy mình đã thật sự có thể tồn tại trong cái thế giới bất an này!</p>



<p>Tạm biệt em, thiên thần ơi….</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/tam-biet/">Tạm biệt …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/tam-biet/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7461</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Đêm trắng &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/dem-trang/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=dem-trang</link>
					<comments>https://hainh.dev/dem-trang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Oct 2012 07:03:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7458</guid>

					<description><![CDATA[<p>Lại thức khuya! Vẫn biết thể lực mình chả tốt đẹp gì, vẫn biết mai sẽ bã ra vì mệt nhưng…. Rùng mình mỗi lần nhắm mắt, cảm nhận không gian mờ đi trong cô độc. Tĩnh lặng! Không dám dừng lại, tê điếng bên màn hình máy tính. Lặng lẽ! Sợ rằng chỉ buông...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/dem-trang/">Đêm trắng …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Lại thức khuya! Vẫn biết thể lực mình chả tốt đẹp gì, vẫn biết mai sẽ bã ra vì mệt nhưng…. Rùng mình mỗi lần nhắm mắt, cảm nhận không gian mờ đi trong cô độc. Tĩnh lặng! Không dám dừng lại, tê điếng bên màn hình máy tính. Lặng lẽ! Sợ rằng chỉ buông lơi tâm trí một giây thôi, những ký ức ấy lại về, những giấc mơ tỉnh : Cười nói! Vui đùa! Mê say…Bên ai? Từ bao giờ mình trở nên nhút nhát đến thế? Sợ hãi bóng đêm, bất an khi ngả lưng trong căn phòng quen thuộc giờ sao quá trống trải….Sợ gì chứ? Sợ bức ảnh nơi đầu giường với bóng dáng thân thương ấy? Sợ ánh mắt ấy nhìn mình như chối bỏ? Sợ một sự thật rằng mình đang dần cách xa mãi mãi mà không thể ngăn cản được? Thảm hại! Sợ cả những giấc mơ &#8211; vốn là niềm khát khao trong quá khứ &#8211; nay đã thành nỗi ám ảnh khi thực tại KHÔNG BAO GIỜ giống thế. Đã bao lần, kể từ buổi ấy, chỉ cần đặt mình xuống là lại nghe những âm thanh rộn rã, nhắm mắt lại để thấy những ngọt ngào, chập chờn trong những cảm xúc hoang tưởng của trí óc. Ngu ngốc! Có khi nào đã đánh mất bản thân rồi không? Mỗi ngày đeo lên mặt một cảm xúc giả tạo, xúm lại với lũ bạn thân, cười nói cứ như không có gì xảy ra, cứ như chưa biết yêu là gì? Xót xa! Với những người biết chuyện, có khi họ nghĩ mình vô tình, lạnh lùng. Đau nhất là phải cố trơ ra mỗi lần ánh mắt bắt gặp….Kinh khủng! Kô dám trưng ra con người thật, cứ như một nghệ sĩ thiên tài trên sân khấu lớn của cuộc sống, chỉ biết hòa mình theo điệu nhạc đã chọn, nhảy múa theo kịch bản viết sẵn… Chỉ sống như vậy, thì chẳng khác gì cỏ dại. Vô cảm! Nếu làm được thế, chắc sẽ dễ chịu hơn, nhưng có còn là chính mình không??? Đánh đổi ký ức để lấy tương lai? Trả lời đi…..</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/dem-trang/">Đêm trắng …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/dem-trang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7458</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Trai tốt hay còn gọi là trai nhạt thì làm sao ?</title>
		<link>https://hainh.dev/trai-tot-hay-con-goi-la-trai-nhat-thi-lam-sao/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=trai-tot-hay-con-goi-la-trai-nhat-thi-lam-sao</link>
					<comments>https://hainh.dev/trai-tot-hay-con-goi-la-trai-nhat-thi-lam-sao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Oct 2012 07:00:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7455</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa có 1 nàng cocktail. Nhìn thì đẹp lóng lánh, mùi vị rất thơm tho, uống vào cũng mát mẻ, ngon lành. Còn có bổ dưỡng hay không thì không biết =)) Vì nàng cocktail nọ, tên là gì, thành phần ra sao, chính nàng ta cũng không rõ. Nàng cocktail iêu...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/trai-tot-hay-con-goi-la-trai-nhat-thi-lam-sao/">Trai tốt hay còn gọi là trai nhạt thì làm sao ?</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa có 1 nàng cocktail. Nhìn thì đẹp lóng lánh, mùi vị rất thơm tho, uống vào cũng mát mẻ, ngon lành. Còn có bổ dưỡng hay không thì không biết =)) Vì nàng cocktail nọ, tên là gì, thành phần ra sao, chính nàng ta cũng không rõ.</p>



<p>Nàng cocktail iêu 1 chàng vodka. Chàng mạnh mẽ và nam tính vô cùng, khiến nàng ngộp thở. Nàng đã iêu, và bị cuốn vào tình iêu đó. Cho đến 1 ngày, nàng nhận ra rằng nàng đang dần đánh mất đi mùi vị của mình. Nàng sợ… Vậy là nàng bỏ đi.</p>



<p>Rồi nàng iêu 1 gã rượu rum. Những nỗi buồn vương vấn của mối tình cũ được gã xóa sạch. Nàng vui vẻ, nàng cười và hát. Nàng đắm chìm trong ánh đèn lấp loáng và rực rỡ. Rồi gã nói với nàng &#8220;xin lỗi anh không thể quên được ex của anh, cô ấy cũng là 1 ly cocktail xinh đẹp như em… blah blah…&#8221; Vậy ra nàng chỉ là 1 người thay thế?</p>



<p>Từ đó, nàng bị dị ứng với rượu mạnh.</p>



<p>Nàng gặp 1 cậu soda. Nhẹ nhàng, cậu ta đến bên nàng, lặng lẽ chia sẻ và chăm sóc nàng. Cậu soda iêu nàng say đắm, đến mức cậu ta có thể vỡ tan vì nàng. Thế là, từ hạnh phúc, nàng trở nên hoảng hốt. Và cảm thấy mình quá mức là bị gò bó đến ngạt thở. Nàng len lén bỏ đi. Cứ nghĩ là cậu ta sẽ buồn. Nàng lại đứng từ xa xa nhìn cậu, và phát hiện ra cậu đang hạnh phúc đắm đuối với 1 cô tonic rồi. Đến là ngứa mắt :-j</p>



<p>Từ đó, nàng cứ thấy soda với tonic ở đâu là tránh cho xa.</p>



<p>Nàng chỉ đơn giản là 1 nàng cocktail phù phiếm, quăng mình vào những cuộc tình phù phiếm, trong 1 thế giới tuyệt đỉnh phù phiếm. Nàng chẳng iêu ai, cho đến 1 ngày, nàng gặp 1 anh chàng cocktail…</p>



<p>Anh nói rằng, chỉ vừa gặp nàng, anh đã nhận ra nàng là Mojito giống anh. Nàng có bạc hà, nàng có chanh tươi, nàng là Mojito. Oh, vậy ư, nàng không biết. Nhưng cuối cùng cũng có người nhận ra nàng, nàng hạnh phúc lắm. Anh gọi nàng là 1 nửa của anh.</p>



<p>Có lẽ, như mọi câu chuyện cổ tích, happy ending của nàng là ở đây. Nhưng, thật chẳng may, nàng lại không phải là 1 nàng công chúa. Nàng biết anh vẫn ưa bỡn cợt với mấy cô mật ong, sữa, cà phê. Nàng nhận ra anh vẫn lén lút với những ả trà sữa, nước ép. Nàng nổi giận. Chẳng xin lỗi, chẳng giải thích, anh ta buông lời khinh bỉ, miệt thị nàng, anh ta cười ha hả mà nói với nàng rằng không phải chỉ có thế đâu, số lượng gái đẹp xung quanh anh ta còn nhiều nữa cơ, và nàng chỉ đơn giản là 1 trong số đó thôi. Rồi anh ta công khai cặp kè với mấy cô bạn cocktail khác của nàng.</p>



<p>Nàng không buồn, mà chỉ còn tức giận. Rồi từ tức giận chuyển sang thù hận. Nàng đẩy anh ta ngã xuống đất vỡ tan. Rồi nàng bỏ trốn vào 1 cái tủ đá.</p>



<p>Và nàng nhìn thấy 1 ly Nước Lọc.</p>



<p>Nàng thích ly Nước Lọc. Suốt ngày nàng quanh quẩn bên Nước Lọc.</p>



<p>Các cô cocktail khác biết chuyện, họ ngạc nhiên, rồi khuyên nhủ nàng &#8220;nước lọc thì nhạt lắm, nước lọc làm sao mà có thể đi cùng với cocktail&#8221;. Nàng nghe họ, nhưng nàng vẫn nhìn Nước Lọc. Nước Lọc trong veo, nhìn thấu đáy, không hề ẩn chứa 1 chút vẩn đục của những âm mưu toan tính, của những dối trá lọc lừa.</p>



<p>Rồi Nước Lọc cũng nhìn thấy nàng:</p>



<ul class="wp-block-list">
<li>Chào em, Margarita</li>



<li>Margarita?</li>



<li>Chẳng phải em là Margarita sao? Em là rượu Tequila, rượu mùi Cointreau và nước cốt chanh hòa quyện. Lại thêm 1 viền muối ở miệng ly…</li>



<li>…</li>



<li>Oh, em còn có 1 chút nước tinh khiết, vì vậy, em êm dịu hơn mọi Margarita khác</li>
</ul>



<p>Nàng không có 1 chút nghi ngờ gì hết, nàng đã biết, nàng chính là Margarita. Sóng sánh vì hạnh phúc, nàng ngồi xuống bên Nước Lọc. Cuối cùng, nàng đã iêu.</p>



<p>Thế là hết câu chuyện về 1 nàng cocktail.</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/trai-tot-hay-con-goi-la-trai-nhat-thi-lam-sao/">Trai tốt hay còn gọi là trai nhạt thì làm sao ?</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/trai-tot-hay-con-goi-la-trai-nhat-thi-lam-sao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7455</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Vì sao &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/vi-sao/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=vi-sao</link>
					<comments>https://hainh.dev/vi-sao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 04 Oct 2012 06:56:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7452</guid>

					<description><![CDATA[<p>Lạnh câm! Không gian tĩnh lặng mà ta luôn mong chờ, từng ngày, từng ngày. Cái khoảnh khắc mặt trời chậm chạp nhấc mình qua ô cửa, rọi lên người một thứ ánh sáng nhạt nhẽo không soi sáng được một góc tối trong hồn. Những băn khoăn vẫn thế, chưa cần thêm thì đã...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/vi-sao/">Vì sao …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Lạnh câm! Không gian tĩnh lặng mà ta luôn mong chờ, từng ngày, từng ngày. Cái khoảnh khắc mặt trời chậm chạp nhấc mình qua ô cửa, rọi lên người một thứ ánh sáng nhạt nhẽo không soi sáng được một góc tối trong hồn. Những băn khoăn vẫn thế, chưa cần thêm thì đã quá đủ với những lo toan và gánh vác rồi, vậy mà dường như vào lúc này thì, đòi hỏi đó cũng là thứ gì quá xa xỉ! Có đúng là ta đã quá thận trọng? Hay là ẩn ý, hàm chứa rằng điều ta làm là viển vông?</p>



<p>Đừng, đừng nói với ta rằng những cảm xúc đó vẫn còn sống nguyên như lần đầu gặp gỡ. Tháng ngày trôi qua, êm đềm? Sóng gió? Không ai biết chắc được! Nhưng, sao vẫn tươi nguyên như phút giây thủa ấy? Bối rối khi ánh mắt chạm vào nhau, bùng cháy đam mê bên mùi hương dịu dàng, ngẩn ngơ với một cái đụng tay vô tình? Nụ cười chưa tắt trên bờ môi.. Dường như không phải ta cố lãng quên đi, mà tự thân ta &#8211; âm thầm muốn nhớ. Nhớ ! Nhớ! Nhớ…</p>



<p>Hãy thôi đi, buông ra như thả trôi một làn gió nhẹ, tự nhắc mình rằng, nợ duyên thì sẽ còn gặp gỡ, lưu luyến mãi theo những bóng hình, được chi?.. Có chăng, chỉ là ta tự bôi sầu; có chăng thì cũng như tự ta thêm đau! Những phút giây ấy, có bao giờ ta hỏi mình rằng, thật ra, sâu thẳm bên trong ấy, ta cần gì chứ? Nếu như đơn giản chỉ là bình yên, tự tại thì ta thừa sức kiếm cho chính mình một khoảng. Vậy thì tại sao? Không lý giải được! Trong dòng chảy bất tận của cuộc sống, có lẽ cũng như là một hạt cát chắn ngang mà thôi…</p>



<p>Cái giá đó, đáng hay không, ta không màng tới! Có là gì với những hồi ức mong manh, thấm vào đâu bên những nỗi đau bất tận? Dù sao đi nữa cũng không thể, hay là, không muốn? Hầu như chưa đêm nào ta thực sự tỉnh táo. Có đúng là ta say không? Nếu vậy, những cảm xúc này là của ai chứ? Ngủ đi nào, ta thực sự quá chán ngán rồi! Bên tai vẫn thoảng nghe tiếng nhạc : &#8220;..</p>



<p><strong>Promise me you wait for me, cos i&#8217;ll be saving all my love for you! And i&#8217;ll be home soon.. Promise me, you wait for me, i need to know you feel the same way too</strong></p>



<p>..&#8221; vẫn bài ca ấy, vẫn điệu nhảy êm đềm nhưng con người sao vô hồn đến thế? Đừng để khổ đau nhấn chìm ta đêm nay, ít nhất là vẫn còn sống. Mong ước một điều thôi, hiểu cho ta nhé, thiên thần?</p>



<p><em>Đôi cách trắng ấy, ta muốn thấy nó tỏa sáng, mãi mãi, có được không em?</em></p><p>The post <a href="https://hainh.dev/vi-sao/">Vì sao …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/vi-sao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7452</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Chia ly &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/chia-ly/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=chia-ly</link>
					<comments>https://hainh.dev/chia-ly/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 04 Oct 2012 06:51:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7449</guid>

					<description><![CDATA[<p>Từ nay, chắc là sẽ không cần nữa, không cần khoác lên người cái vẻ cô độc ấy. Giờ, ta lại muốn trở về với bản năng của mình, tàn nhẫn và độc ác! Rồi cũng sẽ như ngày nào, cảm xúc sẽ chỉ còn lại thờ ơ và lạnh nhạt, duy nhất nhìn thấy...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/chia-ly/">Chia ly …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Từ nay, chắc là sẽ không cần nữa, không cần khoác lên người cái vẻ cô độc ấy. Giờ, ta lại muốn trở về với bản năng của mình, tàn nhẫn và độc ác!</p>



<p>Rồi cũng sẽ như ngày nào, cảm xúc sẽ chỉ còn lại thờ ơ và lạnh nhạt, duy nhất nhìn thấy 2 chữ : bản thân!</p>



<p>Tin hay không, thì tôi đều đã phí phạm quá, thời gian và sức lực. Nhưng cái quan trọng nhất, là lòng tin và tình cảm.</p>



<p>Chuyện? Không phải chứ? Đó là ký ức! Tôn trọng một chút được không?</p>



<p>Những ngày lạnh đầu tiên thế này, dẫu muốn hay không, cũng xin đừng làm nhau thêm buồn vì thất vọng nhé!</p>



<p>Này, nếu em muốn bay lên, hãy bỏ tất cả lại dưới này đi, nhưng tôi sẽ không làm cái bệ phóng đâu. Tôi có đường bay của riêng mình rồi!</p>



<p>Khổ thế nhân, kể có bao giờ hết? Nói ra, chắc tại tôi quá vô tình. Cũng là một câu truyện, sao kết thúc lại không giống nhau?</p>



<p>Buồn thật đấy, té ra lại không được như tôi đã hằng mong chờ! Cũng chỉ.. tầm thường mà thôi.</p>



<p>Vô cùng xin lỗi, những gì em nói, tôi đều đã biết cả. Sợ là càng biết nhiều tôi càng thêm đau mà thôi!</p>



<p>….</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/chia-ly/">Chia ly …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/chia-ly/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7449</post-id>	</item>
		<item>
		<title>Bối rối &#8230;</title>
		<link>https://hainh.dev/boi-roi/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=boi-roi</link>
					<comments>https://hainh.dev/boi-roi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 04 Oct 2012 06:46:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7446</guid>

					<description><![CDATA[<p>Chớp sáng! Ký ức chập chờn ngay khi ta còn tỉnh, chực nuốt lấy ta trong đôi cánh tăm tối của mộng mị. Trĩu nặng suy tư, mệt mỏi lắm nhưng giấc ngủ không đến dễ dàng như thế. Cầm tù trong chính cơ thể mình bởi sự thôi thúc ẩn sâu trong tiềm thức....</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/boi-roi/">Bối rối …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Chớp sáng! Ký ức chập chờn ngay khi ta còn tỉnh, chực nuốt lấy ta trong đôi cánh tăm tối của mộng mị. Trĩu nặng suy tư, mệt mỏi lắm nhưng giấc ngủ không đến dễ dàng như thế. Cầm tù trong chính cơ thể mình bởi sự thôi thúc ẩn sâu trong tiềm thức. Cái cảm giác có hàng ngàn tiếng nói rì rầm trong từng ngóc ngách xung quanh, như tiếng van xin của mọi nỗi đau muốn được giải thoát khỏi tù đày của giả tạo! Một lời nguyền, đọa đày vĩnh viễn dưới bóng đêm của khổ đau, kiếm tìm sự thật tàn nhẫn trong một tâm hồn mang toàn dối trá…</p>



<p>Có thể bi ai, tuyệt vọng hay thậm chí là sầu khổ nhưng chưa bao giờ ta từ bỏ. Bởi vì, sự thật, bản thân nó có một cám dỗ khủng khiếp, lôi kéo ta vào trong trò chơi của định mệnh với những câu hỏi ta không thể trả lời, những câu trả lời ta không muốn chấp nhận. Không thể rũ bỏ quá khứ; nhục nhã, điên loạn đến đâu thì đó vẫn là con người ta. Sinh mạng cũng chỉ là những gợn sóng lan trên mặt nước, rồi cũng sẽ có một ngày phải tan vào trong dòng chảy bất tận của hư ảo thôi…</p>



<p>Người mang đến cho ta tiếc nuối, dại khờ; người dạy ta yêu thương, hy vọng. Tất cả những gì ta hiểu dường như là không quan trọng, nhưng hy vọng rằng những gì người biết, hãy trân trọng nó. Bởi sẽ có một ngày, khi ta nhớ về nhau thì lại thấy sao quá vu vơ! Có những ký ức, thiêu rụi tâm hồn trong một khoảnh khắc, nhấn chìm lý trí trong đắm say và ngọt ngào. Chỉ bằng một nụ cười trên khóe môi xinh, chỉ là một thoáng nhìn nồng ấm trong đôi mắt biếc….</p>



<p>Ngày hôm ấy, Thượng Đế đã ban cho ta một đặc ân, ban cho ta ánh sáng mà ta hằng mong ước. Ta ngước nhìn lên từ trong mệt mỏi và buồn bã, người đứng đó, quay mặt về phía ánh hoàng hôn đọng lại trên khung cửa sổ, từng tia nắng vàng vuốt ve gò má hồng. Những hạt nước vương trên làn da ngọc, nụ cười phảng phất một chút thơ ngây… Người có thấy, ta gần như câm lặng, mọi giác quan căng ra trong sự trống rỗng vô định. Chỉ biết vội vã khắc ghi từng phút giây, nhẹ nhàng lắng nghe mùi thơm từ trên mái tóc người hòa vào linh hồn, dịu ngọt…</p>



<p>Trong ánh sáng tỏa ra từ vầng hào quang của người, ta đã cảm thấy: Sự ấm áp, niềm vui sướng tột bậc mà ta vẫn cố kiếm tìm, có lẽ là khoảnh khắc ấy…</p>



<p><em>Có phải thế không? Hay chỉ là một giấc mơ khác mà thôi?</em></p><p>The post <a href="https://hainh.dev/boi-roi/">Bối rối …</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/boi-roi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7446</post-id>	</item>
		<item>
		<title>BÍ MẬT TÌNH YÊU CUNG THIÊN BÌNH</title>
		<link>https://hainh.dev/bi-mat-tinh-yeu-cung-thien-binh/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=bi-mat-tinh-yeu-cung-thien-binh</link>
					<comments>https://hainh.dev/bi-mat-tinh-yeu-cung-thien-binh/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[NGUYỄN HOÀNG HẢI]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 04 Oct 2012 06:39:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[fb]]></category>
		<category><![CDATA[myblog]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hainh.dev/?p=7443</guid>

					<description><![CDATA[<p>Thực ra Thiên Bình thuộc tính Kim tinh, là vì sao cô đơn và lẻ loi. Bản thân họ như thế nên họ rất sợ cô đơn, nhưng họ vốn rất mâu thuẫn, nên dù sợ cô đơn nhưng họ vẫn hay thích ở một mình. Họ hiểu rõ hơn ai hết rằng chẳng ai...</p>
<p>The post <a href="https://hainh.dev/bi-mat-tinh-yeu-cung-thien-binh/">BÍ MẬT TÌNH YÊU CUNG THIÊN BÌNH</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thực ra Thiên Bình thuộc tính Kim tinh, là vì sao cô đơn và lẻ loi. Bản thân họ như thế nên họ rất sợ cô đơn, nhưng họ vốn rất mâu thuẫn, nên dù sợ cô đơn nhưng họ vẫn hay thích ở một mình. Họ hiểu rõ hơn ai hết rằng chẳng ai có thể hiểu mình, nên hầu hết Thiên Bình đều sống rất nội tâm, đôi khi Thiên Bình nói nhiều nhưng thực ra nễu chơi vs Thiên Bình lâu dài bạn sẽ phát hiện ra rằng mình hầu như chẳng hiểu gì về họ cả.</p>



<p>Thiên Bình thực ra cũng là một cung rất đáng thương. Vì con người họ hay mâu thuẫn và bị giằng xé nội tâm, hơn nữa lại luôn lẻ loi vì sống quá khép mình mà lại thích có nhiều bạn bè nên đôi khi họ trở nên cô quạnh dù xung quanh họ có rất nhiều người, mà ng hiểu họ thực sự thì lại ko có. Nhưng điểm ưu tú nhất của Thiên Bình rất đáng quý, đó là lòng từ bi bác ái. Hầu hết các Thiên Bình đều thích làm các hoạt động từ thiện, bố thí, cứu khổ cứu nạn, đó là điều rất đáng trân trọng.</p>



<p>Thiên Bình thường gặp rắc rối trong tình duyên lắm, vì họ ko quyết đoán và thường khiến ng khác hiểu lầm rằng họ quá đa tình. Thực ra Thiên Bình ko đa tình như mọi người nghĩ đâu, nhưng vì họ rất sợ cô đơn nên nếu như ng khác phái để họ phải một mình thì họ rất dễ sa vào vòng tay người khác mà thôi, chứ thực tình Thiên Bình là ng khá khó yêu, vì khi yêu họ rất mãnh liệt, lại rất muốn chia sẻ cùng người mình yêu nên thường ai đã yêu họ thì khó lòng dứt ra lắm. Chỉ mỗi tội ng khác cũng khó yêu Thiên Bình, vì họ mang cả đặc tính của cả phụ nữ lẫn đàn ông. Những ng phụ nữ thường rất đảm đang lại đạt thành công trong sự nghiệp, còn đàn ông thì đôi khi yếu mềm và dịu dàng nữ tính. Thế nên họ khó tìm được ng thực sự thích hợp vs mình và có mỗi quân hệ lâu dài, họ chỉ có 2 lựa chọn: 1 là tìm một người thậm chí dịu dàng mỏng manh yếu đuối hơn cả mình nhiều, 2 là tìm một ng vô cùng mạnh mẽ và tài giỏi hơn hẳn mình. Mà tìm đc những ng như thế thì thực sự ko dễ.</p>



<p>Nói chung, mỗi cung đều có những đặc tính tốt và xấu khác nhau, đừng vì thấy Thiên Bình ko quyết đoán và sống quá nội tâm mà quên rằng Thiên Bình rất công bằng, luôn quan tâm và chia sẻ cảm nhận của ng khác, dễ tổn thương nhưng rất nhận hậu</p><p>The post <a href="https://hainh.dev/bi-mat-tinh-yeu-cung-thien-binh/">BÍ MẬT TÌNH YÊU CUNG THIÊN BÌNH</a> first appeared on <a href="https://hainh.dev">HaiNH</a>.</p>]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hainh.dev/bi-mat-tinh-yeu-cung-thien-binh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
		<post-id xmlns="com-wordpress:feed-additions:1">7443</post-id>	</item>
	</channel>
</rss>
